MÓN QUÀ CỦA CÁC CỤ GÌA

11/04/2016 09:00

Lê Toán Khu đất quy hoạch đô thị qua nhiều năm vẫn bỏ hoang. Các cụ hưu trí trong phố bèn cải tạo đất hoang thành đồng rau canh tác truyền thống. Mỗi nền nhà xới xáo thành mỗi thửa trồng rau xanh. Mùa đông hun hút gió lạnh nhưng rau cải, rau cúc, xu hào vẫn xanh ngăn ngắt. Mùa xuân, nắng ấm. Bướm vàng dập dờn trên ngọn rau dền, rau diếp. Ong mật vo ve quanh những cánh hoa bí đỏ, hoa cà chua. Các cụ hưu trí coi việc trồng rau thay cho tập thể dục. Cuốc xới đất, tưới tắm cho rau làm mồ hôi trong cơ thể toát độc ra ngoài. Huyết áp trở nên ổn định. Xơi nhiều rau sạch làm giảm lượng mỡ trong máu. Hình như chân tay nhẽo thịt đang săn trở lại. Trên đồng rau sáng chiều râm ran tiếng nói, tiếng cười, xen lẫn tiếng ho khan của những cụ yếu đường hô hấp. Các cụ ông thảnh thơi, cao hứng như lão nông trên đồng. Cụ lang thuốc nam bê hũ rượu ngâm tắc kè ra đồng rau “ chén chú, chén anh”. Rượu đưa đẩy những chuyện nhân tình thế thái. Những kỷ niệm thời trai trẻ cũng cởi toang túi thầm kín trong lòng. “ Tám, chín mươi tuổi - sắp về với tiên tổ thì giữ kín chuyện riêng tư làm cái gì cơ chứ!” Phía cuối đồng có hai thửa rau mơn mởn bốn mùa. Hôm nào cũng vậy, mặt trời mới hé mắt nhìn xuống đồng đã thấy cụ bà lọm khọm bên thửa rau. Các cụ ông ngồi đầu bờ, chép chén rượu, nói với nhau: - Thiếu dăm năm nữa thì tròn trăm tuổi. Vậy mà lúc sương sớm chưa tan trên đầu lá rau dền đã thấy cụ bà cuốc cuốc, xơi xới… Cụ bà có kế hoạch riêng trên hai thửa rau xanh. Kế hoạch đã ấp ủ mấy năm qua. Cụ lặng lẽ nhặt nhạnh từng đồng tiền bán rau để cố sắm cho cụ ông hẳn một bộ com-lê. Thưở còn trẻ, hai cụ được vinh dự tham gia hàng quân duyệt binh tại vườn hoa Ba Đình trong ngày mồng 2 tháng 9 năm 1945. Hai cụ quen biết nhau trong những buổi luyện tập đều bước. Cô dân quân nhìn hàng quân thấy chú vệ quốc quân đẹp trai làm sao! Chú vệ quốc quân thì liếc cô dân quân nền nã vùng Sông Hồng khiến chân bước lỗi nhịp. Bộ đội, dân quân cùng nhau đóng kịch kháng chiến. Cô dân quân đóng vai công chúa Ngọc Hân. Chú vệ quốc quân đóng vai vua Quang Trung. Vua cầm tay Hoàng hậu trên sân khấu. Sau kháng chiến chống Pháp thành công, “Vua” cầm tay “Hoàng hậu” kéo về quê mình, tận vùng Đông Bắc của đất nước. “Thời gian trôi nhanh hơn cả bóng râm lướt trên đồng rau. Chẳng thể ngờ, đến nay, ta với ông ấy đã chấp chới gần 100 tuổi rồi nhỉ? Làm bạn với nhau dưới một mái nhà tròn bẩy chục niên mà ta chưa sắm được cho ông ấy bộ com-lê diện đi ăn cưới, đi họp đội duyệt binh năm bốn nhăm… Những ngày quan trọng thế mà ông ấy vẫn đóng bộ quân phục thời xưa. Mùa đông vẫn áo trấn thủ. Lúc trai trẻ thì đóng bộ như thế cũng đàng hoàng, cũng oách. Ngực ưỡn căng áo, lưng thẳng, tay vung cao rõ là khí thế. Bây giờ đóng bộ đơn sơ thời trẻ chỉ thấy lưng còng như dấu hỏi trên đường. Bọn trẻ ranh thì bông lơn bảo cụ ông đang hóa trang, đóng kịch với cuộc đời”. - “Ừ! Nhất định ta sẽ sắm đủ bộ com - lê cho ông ấy sau vụ rau này”! Cụ bà vừa nhặt cỏ trên luống rau, vừa nghĩ về bộ quần áo mới sắm cho cụ ông. Áo rộng rãi thì che bớt cái lưng gù đi. Dáng người như được nắn lại, đi đứng thẳng thớn. Qua lại đồng rau đều là cư dân trong phố. Bọn thanh niên đá bóng trận cuối ngày về qua, rủ nhau à xuống thửa rau, giúp cụ bà xới đất, nhặt cỏ, bắt sâu. Lũ trẻ động viên cụ bà: - Cụ chăm chỉ trồng rau nên “ Trời” tặng cho cụ biết bao là sức khỏe. Chúng cháu nhìn từ xa xa lại tưởng gái nào đó đang chăm rau. Đến gần thì hóa ra là cụ bà nhà ta! Cụ bà cười móm mém: - Tổ cha các anh chứ! Mới tí tuổi đầu, mắt trai trẻ đã quáng, nhìn cụ già gần trăm tuổi ra gái nhãi con! - He he… Đám thanh niên trêu được cụ bà nên khoái chí cười xôn xao cả đồng rau. Các mẹ trẻ đang nuôi con bú thì buông lời mật ngọt. Ai cũng nỉ non xin cụ bà nắm rau về nghiền nấu cháo cho con. - Trẻ con trong phố lớn lên là nhờ rau sạch của cụ đấy! Cụ bà nghe vậy thì nở cả ruột, nở cả gan quên khuấy kế hoạch sắm bộ com-lê cho cụ ông: - Vậy thì chúng bay hái thêm cà chua chín, lấy cà rốt mang về mà nấu cháo cho con. Cuối thửa có giàn mướp hương đấy! Các mẹ trẻ hái cà chua chín, ngoảnh đi ngoảnh lại, luồn tay hái trộm mấy quả ớt chỉ thiên đỏ ửng. Rau quả cứ vợi đi. Hóa ra, cụ không tính trong kế hoạch: rau do mình làm ra nhưng hàng phố tự tiện thu hoạch. Cụ chống cuốc, đấm lưng cho đỡ mỏi. Mắt kèm nhèm nheo nheo nhìn hai thửa đất phủ biếc rau xanh non lẫn với những khóm cải sen lá vàng để muối dưa. Ngày đầu mùa đông hơi lạnh bò vào tận trong bếp. Cụ bà khép cửa, lặng lẽ mở hộp đựng tiền con cháu mừng thọ chín mươi. Đếm đi, đếm lại, số tiền chỉ đủ may cái áo vét cho cụ ông. Cụ ông đón áo mới vui như trẻ con được quà bánh đa. Vào ngày cuối tuần, cụ ông diện áo vét đi ăn cưới. Chòm râu bạc rủ xuống ngực áo xanh tựa như dải mây trắng ngả trên sườn núi biếc. Cụ ông diện đẹp phần áo nhưng phần quần quá lôi thôi. Cụ vẫn mặc chiếc quần bộ đội bạc màu. Quần rộng thùng thình. Thắt lưng túm cạp quần lại. Mấy cán bộ mới nhận sổ hưu, chỉ trỏ: - Này, xem đại ca của chúng ta diện bộ Đờ-mi đó! Cụ ông cười khà! Cụ cũng đang thầm lặng thực hiện kế hoạch riêng sắm sửa tư trang cho cụ bà. Thưở còn trẻ, cụ cùng đội lặn khảo sát đáy biển Bái Tử Long. Trong mấy ca lặn, cụ kiếm được năm chục viên ngọc trai. Ngọc tự nhiên lớn bằng quả quất, óng ánh màu xà cừ, xen màu tiết bồ câu rực rỡ. Những người buôn kim hoàn đặt vấn đề đổi ngang năm chỉ vàng ta lấy một viên ngọc. Cụ ông từ chối. Suốt cả tháng ròng, cụ hí húi chế tác thành một dây chuyền ngọc trai. Cụ ông tự tay quàng dây chuyền vào cổ cho cụ bà nhân kỷ niệm 65 năm ngày cưới. Dây chuyền ngọc hạt lớn như dây tràng hạt nhưng. Lũ con, cháu, chắt tròn mắt nhìn dây chuyền ngọc “ khủng”. Mấy chắt nhẩm tính giá trị chiếc dây chuyền trong thời giá bây giờ ngang với một chiếc xe ô tô dòng Toyota 1.8. Cụ ông thì băn khoăn: chưa có điều kiện sắm sợi dây tương xứng để xâu những viên ngọc quý. Sau lễ kỷ niệm đáng nhớ 65 ngày cưới, cụ bà cẩn thận gói ghém dây chuyền ngọc trai, cất sâu vào đáy hòm quần áo. Hôm nào cũng vậy, mặt đất còn mờ hơi sương, cụ ông đã chống gậy ra quảng trường thành phố. Cụ bà liên tục động viên cụ ông đi bộ buổi sáng rất lợi cho sức khỏe. Cụ bà bảo rằng: đón ngọn gió sớm mai, mặt mũi trở nên tươi tắn. Nghe tiếng chim hót buổi sáng là liều thuốc bổ cho tim và dây thần kinh… Nhưng cụ ông đi khắp quảng trường không phải tập thể dục, rèn sức khỏe. Trên lưng cụ khoác chiếc bao tải xác rắn. Cụ lụi cụi nhặt từng cái vỏ chai nhựa, vỏ hộp bia mà đêm qua khách khứa vứt lung tung trên quảng trường. Cụ cố giấu kín, không cho ai nhìn thấy việc mình đang làm. Vì vậy, mặt trời vừa ló dạng ở phương đông, dân phố đã thấy cụ thong dong chống gậy men hè phố về nhà. Trước đó, cụ đã bán số vỏ chai, vỏ hộp cho cửa hàng đồng nát trên dọc đường và gửi cái bao tải xác rắn lại. Qua dăm năm (cùng quãng thời gian cụ bà khai mảnh đất trồng rau), cụ ông nhẩm tính đã có đủ món tiền cần thiết. Sáng nay là sáng đẹp trời. Bởi, trong tay cụ ông đang cầm món tiền tích cóp của nhiều năm chống gậy nhặt nhạnh phế liệu khắp quảng trường thành phố. Cụ đang chống gậy đi theo lối ra hiệu kim hoàn. Tiếng gậy gõ trên hè phố là âm thanh nhịp vui của cuộc đời Cô chủ cửa hiệu kim hoàn chưa bao giờ gặp cụ ông tuổi rất cao đến bên quầy, hỏi mua vàng. Cụ đặt lên mặt tủ kính một chiếc gối lớn căng phồng. Chiếc gối kê đầu nằm ngủ. Mặt gối chua mồ hôi và dính những sợi tóc bạc. Vỏ gối vô tri nên không cất ra lời với cô chủ hiệu kim hoàn. Mặc dù gối muốn kể về những đêm mái đầu bạc trăn trở. Những đồng tiền ẩn trú làm ruột gối bao nhiêu ngày tháng? Hôm nay, ruột gối xổ ra một ngọn núi nhỏ những đồng tiền lẻ vương mồ hôi. Cụ ông đằng hắng nói với cô chủ hiệu kim hoàn: - Các cháu chịu khó đếm hộ lão số tiền này, toàn là tiền lẻ! Cô chủ hiệu cùng ba người giúp việc cẩn thận vuốt thẳng từng đồng tiền, rồi lấy dây nịt bó từng cọc tiền lại với nhau. Cụ ông khề khà nhấm tàn hai ấm trà thì cửa hiệu mới đếm xong toàn bộ số tiền. - Thưa cụ, số tiền này đủ mua ba chỉ vàng ta, ạ! - Thế thì tốt rồi! Các cháu chế tác cho lão một sợi dây vàng kiểu xoắn dây thừng mảnh nhỏ như sợi cước số 6. Ta chưa thể nói cho các cháu biết sợi dây vàng này dùng để làm việc gì. Các cô thợ kim hoàn trẻ tuổi rỉ vào tai nhau: “ Có lẽ cụ ông gần trăm tuổi dùng vàng làm quà tặng cho một cụ bà trẻ măng?”. Nhưng một cô gái trẻ liền nói lấp đi những lời thầm thì: - Thưa vâng, chúng cháu vừa nói nhỏ với nhau, cụ sẽ dùng sợi dây vàng vào việc quan trọng ạ! Cô chủ hiệu vàng xởi lởi: - Chúng cháu xin được tặng cụ toàn bộ kinh phí chế tác ạ! Cụ ông vuốt râu, cười: - Cám ơn các cháu. Các cháu tử tế với lão quá! Rời cửa hiệu kim hoàn, cụ ông lại gõ nhịp gậy trên hè phố về nhà. Âm thanh rộn ràng phía trước bước chân. Cụ ngồi nghỉ chân trên ghế chờ xe buýt bên đường. Nụ cười móm tươi rói phía trên chòm râu bạc. Một kịch bản dạt dào cảm xúc hiển hiện trong mái đầu tóc bạc: - Chuỗi ngọc trai là gia bảo của nhà ta. Cả tỉnh, cả nước chẳng nhà nào có được những viên ngọc trai tự nhiên quý giá, đẹp đẽ, rực rỡ như thế. Mấy năm qua, lấy tạm dây cước câu cá xâu ngọc thành dây chuyền. Ngọc thì quý mà dây thì mộc qúa. Cũng may, bà ấy dễ tính, chớ có lời phàn nàn. Đúng là trên đời này, chỉ có bà ấy là xứng đeo dây chuyền ngọc này. Bây giờ có dây vàng xâu ngọc lại với nhau, hẳn bà ấy vui lắm. Nhưng dù sao ta vẫn phải giữ bí mật này đến giây phút cuối cùng mới được. Nghĩ tới sự ngạc nhiên của cụ bà trước món quà, bất giác cụ ông phấn khởi chỉnh lại ve áo cho quân dung tươi tắn. Cụ cười một mình, thế nào mà bà ấy lại không căn vặn ta: - Này ông, ông làm gì mà có số vàng nhiều như thế? Có thể bà ấy ngờ ta vận động các chắt nội tặng vàng cho ta, rồi ta tặng lại bà ấy chứ gì? Để tới lúc toàn bộ con, cháu, chắt mắt tròn, mắt dẹt ngắm sợi dây chuyền ngọc gia bảo lấp lánh vàng mười thì ta mới e hèm tiết lộ dây vàng ở đâu ra. Bà lão sẽ vô cùng cảm động, sức khỏe khá lên, bệnh hen phế quản mãn tính sẽ lui dần… Sáng nay như mọi sáng khác, cụ bà hí húi bên thửa rau xanh. Bỗng từ đâu, nhóm nam nữ thanh niên trong phố tràn xuống thửa rau, chẳng khác lũ chim trời bùng ra cơn lốc. Cụ bà thảng thốt kêu to: - Úi, các cháu nhẹ chân, nhẹ tay kẻo làm nát bét rau cỏ của cụ rồi! “Lũ chim trời” bất trị vung chân, vung tay lọan xị, toe toét cười: - Cụ ơi! Sắp đến ngày người cao tuổi Việt Nam, chi đoàn chúng cháu tới đây mua cất luôn hai thửa rau của cụ đấy ạ! Cụ bà ngạc nhiên: “ Cụ trồng rau nhưng toàn dân phố đến thu hoạch. Bây giờ nghe các cháu nói thế, cụ chẳng biết bán lẻ, bán cất rau ra làm sao cả?” - Cụ yên tâm đi! Chi đoàn chúng cháu trả tiền cho mỗi thửa rau hai triệu đồng, vị chi hai thửa là bốn triệu đồng. Nghe nói đến đồng tiền thì cụ bà lại nghĩ đến việc mua sắm bộ com-lê cho cụ ông. Nhưng cụ nhẩm tính số tiền mà chi đoàn thanh niên trả, xem ra nhiều đấy, nhiều hơn cả tháng lương hưu của cụ. Cụ bèn chống cuốc, đấm đấm lưng cho đỡ mỏi, lấy tư thế ngay ngắn, hỏi: - Cho cụ hỏi thế này nhé! Nếu may một chiếc quần phăng màu xanh cho ông cụ nhà ta thì cần bao nhiêu đồng tiền? Một nam đoàn viên trả lời: - Ba trăm đồng thôi cụ ạ! Thợ may sẽ mang quần mới đến tận nhà. Cụ không đồng ý thì người ta không dám lấy tiền đâu… Cụ bà đấm đấm thắt lưng, cười: - Vậy thì ta chẳng nhận bốn triệu đồng đâu. Cho ta xin ba trăm nghìn đồng là vừa đủ. Cầm chặt những đồng tiền trong tay, cụ bà lọ mọ đi ra của hàng may mặc. Chính tại cửa hàng này, năm ngoái cụ đã may tặng cụ ông chiếc áo vét màu xanh thẫm. Trong lòng cụ vui vẻ như có con chim non đang hót ríu rít. Cụ thầm tính toán: -“Nhất định ta sẽ làm cho ông ấy thật bất ngờ! Đúng vào ngày kỷ niệm Người cao Việt Nam, ta yêu cầu ông ấy mặc áo vét xanh. Ngay lúc đó, ta đưa tặng chiếc quần phăng vừa may xong. Thế là vừa đủ bộ com-lê. Sẽ chẳng còn ai đùa ông lão nhà mình mặc kiểu Đờ-mi nửa vời nữa”. Anh thợ may vẫn giữ số đo quần áo từ năm ngoái của cụ ông. Nhưng cụ bà vẫn cẩn thận căn dặn rất rành mạch: - Đúng tám giờ sáng Ngày người cao tuổi, anh cầm chiếc quần mới may đến nhà ta nhé! Đến sớm hơn ta không nhận. Đến muộn hơn thì anh mang quần về mà diện. Anh thợ may cười vang: - Xin chấp hành lời cụ dặn ạ! Chính hai cụ cũng không biết trong buổi sáng hôm ấy, hai người lại lặng lẽ, rất bí mật chuẩn bị những món quà bất ngờ cho nhau. Trong lúc uống trà, cụ ông ướm hỏi: - Dăm ngày nữa là đến ngày Người cao tuổi Việt Nam. Nếu sáng hôm ấy, tôi tặng cho bà món quà thì bà có vui không? Bà lão cười: - Ông nói gì vậy? Được nhận quà của ông thì tuổi già của tôi hóa trẻ lại ấy chứ! Ông lão nở nụ cười tươi như cánh hoa nở phía trên chòm râu bạc. Nhưng không hiểu sao cụ lại loanh quanh hỏi cụ bà như vậy…Cụ bà hỏi lại: - Thế hôm ấy, tôi cũng có món quà tặng cho ông thì sao nào? Ông lão tò mò hỏi: - Món quà gì vậy, hả bà? Bà lão vẫn giữ bí mật đến phút chót để tạo cho ông lão bất ngờ nên trả lời dứt khoát: - Chẳng thể tiết lộ bây giờ. Tôi cứ phải giữ bí mật để trái tim đặt ống sten của ông hồi hộp thêm mấy ngày nữa! Sáng Ngày người cao tuổi Việt Nam, cả hai cụ lọ mọ dậy sớm hơn mọi ngày. Cụ ông tự tay pha ấm trà xít một đuôi tôm. Cụ nâng chén trà nước đầu thơm ngào ngạt, mời cụ bà, cười đùa: - Gớm thật! Mong mỏi món quà của bà, cả đêm cứ mở mắt chong chong nhìn trần nhà, mong cho trời chóng sáng… Cụ bà mủm mỉm cười làm đôi môi già nua héo hắt bỗng tươi tắn: - Tôi mà chẳng thức chong chong cả đêm nghe ông lão nhà mình kéo gỗ… Cụ ông cười khà khà, chống gậy đến bên tủ, mở ngăn kéo, lấy ra chiếc hộp đỏ xinh xắn. Cụ ông chưa vội mở hộp, nói với cụ bà: - Bà còn nhớ: hồi trẻ, tôi lặn xuống đáy biển, mang về tặng bà mấy chục viên ngọc trai không nhỉ? Những viên ngọc đó là gia bảo của nhà ta. Tôi lấy dây cước xâu thành dây chuyền tặng bà nhân ngày cưới ngọc… Gần chục năm qua, cứ áy náy cái dây cước chẳng ra làm sao cả, chẳng xứng với những viên ngọc quý. Hôm nay, tôi nói thật nhé. Dăm năm qua, với khoảng sáu trăm buổi sáng, tôi ra quảng trường thành phố lượm vỏ chai, nhặt vỏ hộp. Số vỏ chai, vỏ hộp ấy đem bán đi, gom nhặt kỹ càng cũng được món tiền to. Món tiền đó, tôi mua được hẳn ba chỉ vàng, chế tác thành sợi dây vàng đây này. Bà mang ngọc quý ra đây để tôi xâu thành dây chuyền cho thật đẹp. Dây vàng, chuyền ngọc thì ai cũng phải trầm trồ, ghen tị … Cụ bà rưng rưng đón lấy sợi dây vàng từ tay cụ ông. Ánh vàng lấp lánh trong tay. Bỗng nhiên, cụ ông thấy từ khóe mắt sụp mi của cụ bà ngấn lệ long lanh. Ngồi lặng hồi lâu, cụ bà chậm rãi, nói: - Tôi cám ơn ông nhiều lắm! Lúc nào ông cũng vì tôi. Món quà ông vừa tặng tôi là quý lắm. Vàng này quý hơn vàng. Ngọc này quý hơn ngọc… Cụ bà lấy khăn chấm nước mắt, rồi nói tiếp: - Ông còn nhớ đận giữa mùa hè, tôi cùng các cụ bà hưu trí trong phố đến thăm trại trẻ mồ côi không? Trại nhỏ hẹp mà nuôi dưỡng hơn trăm cháu. Thời tiết nóng nực. Dịch bệnh làm cho nửa số cháu của trại bị cảm sốt. Ông có biết thuốc nào chữa nóng sốt cho trẻ hiệu nghiệm nhất không? - Hồi còn bé, tôi cũng bị nóng sốt. Bà nội mài ngọc trai với nước mưa cho tôi uống. Thuốc hiệu nghiệm quá. Tôi uống hai bận là khỏi liền. - Hồi tôi còn bé, bà ngoại cũng chữa bệnh nóng sốt cho tôi theo cách ấy. Chính hôm đến thăm các cháu trại trẻ mồ côi, tôi chợt nhớ ra cách chữa bệnh của bà ngoại. Rất may, tôi lại đeo dây chuyền ngọc trai mà ông tặng đó. Khẩn cấp chữa bệnh cho các cháu nên tôi chưa kịp hỏi ý kiến của ông. Tôi vội tháo ngọc trai ra. Các cụ cùng các cô bảo mẫu mài ngọc trai với nước mưa, làm thuốc cho các cháu uống. Mới uống có một bận mà các cháu đã lui cơn sốt… Cụ ông ngồi trầm tư. Cụ hình dung những viên ngọc quý đã bị mài mòn vẹt… Cụ ông chậm rãi cầm bàn tay cụ bà với cả dây vàng hồi lâu, rồi nói: - Bà đã làm cái việc phúc hậu mà tôi cũng muốn làm. “ Người sống đống ngọc”, bà nó ạ! Cụ bà đỏ mặt, đột ngột đẩy tay cụ ông ra. Ngồi phía quay ra cửa nên cụ bà nhìn thấy anh thợ may đang đứng trước cửa, tay bê hộp giấy. Cụ bà chống gậy ra cửa, đón lấy hộp giấy buộc nơ, quay vào nhà. Cụ bà trao cho cụ ông món quà từng ấp ủ qua nhiều mùa rau: - Đây là món quà của tôi tặng ông! Ông đoán xem món quà này xem nào? Cụ ông vuốt râu, phấn khởi: - Món quà là gì cũng làm tôi cảm động như hồi kháng chiến chúng mình gặp nhau trên đèo Khế. Một cô dân công hỏa tuyến - là bà đây, tặng cho tôi lưới để cài lá ngụy trang trên mũ! Cụ bà cười rỏn rẻng: - Gớm thật, cái anh vệ quốc này đến là nhớ lâu… Cụ ông từ từ mở hộp giấy. Thì ra, bên trong hộp là chiếc quần phăng xanh thẫm cùng chất vải với chiếc áo vét mà cụ bà tặng cụ ông năm ngoái. Cụ bà hoan hỉ: - Ông mang áo vét ra đây, đóng đủ bộ cho tôi ngắm tí nào? Hai tay bàn tay gầy, dăn deo của cụ ông vẫn cầm nguyên chiếc quần phăng. Đôi mắt rưng rưng trước món quà ấm áp. Nghẹn ngào hồi lâu, cụ ông nói: - Tôi xin nhận tấm lòng của bà. Bây giờ tôi hỏi câu này: “ Bà còn nhớ cụ Phùng Hùng trong đội ngũ duyệt binh với tôi tại vườn hoa Ba Đình năm bốn nhăm không?” Đôi mắt dăn deo của cụ bà chợt sáng lên, láy láy: - Nhớ quá đi chứ! Cái anh chàng vệ quốc quân cao lòng khòng ý à? Nghe đâu anh ta với cái Na trong đội duyệt binh của em… Cụ ông buồn buồn: - Cụ Na mất lâu rồi! Cụ Phùng Hùng bây giờ sống trong trại dưỡng lão. Tính cả tuổi mụ, năm nay cụ Phùng Hùng tròn trăm tuổi rồi. Hiện thời, cụ ấy đang nằm bệnh viện. Tuổi già ấy mà. Tuần trước mấy thằng trong đội duyệt binh năm xưa đến thăm. Hàng ngũ duyệt binh cứ tiến ra nghĩa trang. Chẳng biết còn được nhìn thấy mấy đồng đội cũ nữa? Ai là người cuối cùng theo đội kèn đồng ra nghĩa trang? Nằm ở viện mà cụ Phùng Hùng chẳng có cái áo nào cho tử tế. Tôi chưa báo cáo với bà nhưng đã tự tiện trao chiếc áo vét mà bà tặng tôi cho cụ Phùng Hùng rồi! Đôi mắt cụ bà vẫn láy láy. Sự chia sẻ tấm áo với đồng đội qua bảy tám chục năm nay vẫn thế. Ôi, đồng đội. Tuổi già bắt nhịp đều bước vào cõi vĩnh hằng. Còn qúa ít cơ hội để sẻ chia ngọt bùi, cay đắng với nhau. Cụ bà chợt hỏi: - Cụ Phùng Hùng mặc vừa cái áo vét ấy chứ? Cụ ông bất chợt quên hiện tại: - Hai chúng anh cùng số quân phục đấy!3 Cụ bà dí dỏm: - Thế bây giờ mặc áo vét thì anh Phùng Hùng có giấu đi được cái lưng còng không? - Mặc áo vét trong tư thế nằm trên giường bệnh thì chẳng thấy lưng còng tí nào. Bà nó này… hay là cái quần phăng… Cụ bà ngắt lời: - Ông đừng nói nữa… Cụ bà bèn gấp lại chiếc quần phăng màu xanh thẫm, xếp vào hộp ngay ngắn. Cụ ông chép thêm ngụm trà xít, gật gù: - Phùng Hùng diện cả bộ com-lê mà nằm viện, kể cũng ra dáng lắm!


Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 216
Đã truy cập: 295597