TRONG BÃO

28/07/2016 10:00

 

 

- Cô Yến đâu?
- Dạ…
- Có ai đến tìm, bảo tôi đi chống bão nhé.
Cơn bão gió cấp 12 theo hướng Tây Bắc đổ bộ vào vùng này. Hơn tuần lễ nay, ảnh hưởng của cơn bão trước mưa rỉ rả suốt ngày đêm. Đê kè đắp thêm con chạch còn bỏ dở. Xã Cẩm Vân lại nằm trên tuyến đê xung yếu. Nửa đêm qua, Ban chống bão lụt của huyện thông báo khẩn cấp. Tình hình rất căng.
Ông chủ tịch vơ vội chiếc áo mưa vải bạt tất tưới bước ra ngoài.
Mưa gõ bung bung bên tai như gõ trống. Và gió. Gió cuồn lên như muốn vật ngửa ông xuống đường. Khá vất vả ông mới vượt qua đoạn đường bùn đất nhầy nhụa trèo lên được mặt đê. Đứng đây thấy rất rõ con sông thường ngày hiền lành, giờ có vẻ hung dữ, đang dềnh nước ngầu đục.
Mải nhìn dòng sông ông chủ tịch không để ý đến một người đội nón lá, khoác tấm vải nhựa màu xanh, đang bước nhanh đến trước mặt ông.
- Chào bác!
Ông chủ tịch đứng ngớ ra. Sau đó, ông mới nói, giọng không có gì là vui:
- Chị…
- Dạ, cháu có quyết định điều động…
- Cái gì?
- Cháu nói thật đấy! - Cô gái mỉm cười - Cháu muốn thăm con đê trước lúc đến Uỷ ban xã trình giấy tờ. 
- Chị không đùa?
- Dạ, làm gì có chuyện đó ạ!
Ông chủ tịch cố nén một tiếng thở dài. Vậy là người ta cố tình điều cô gái này về đây cho ông. Đã có lần ông nói thẳng với anh Giang, đội trưởng quản lý đê của huyện là đừng có đưa đàn bà con gái về. Anh Giang nói, sẽ điều cho ông một cán bộ có năng lực. Ấy thế mà… Ông chủ tịch não ruột vì chợt nhớ lại một câu chuyện cũ.
Dạo ấy, ông còn là Trưởng ban thuỷ lợi của xã, phụ trách đơn vị dân công đến làm ở một công trường đê phía cuối huyện. Cô gái là sinh viên Đại học thuỷ lợi về đây thực tập. Hôm đầu tiên mới đến lớ ngớ thế nào cô ta lại phát hiện ra quãng đê đơn vị ông đắp hụt mất một mét.
- Yêu cầu đồng chí cho dân công đắp lại theo đúng thiết kế.
- Chị linh động… bà con vừa tắm táp, rửa cuốc xẻng.
- Không được đâu! Phải đảm bảo cho con đê an toàn trong mùa mưa lũ.
- Biết thế! Nhưng nghiệm thu xong rồi!
- Ai nghiệm thu?
- Cái anh người cao cao, mắt to, mũi hếch ấy.
- Làm ăn kiểu này có ngày giết người không gươm đấy!
Ngỡ là cô ta cho qua. Không ngờ chuyện bé lại xé ra to. Chỉ huy trưởng công trường, có cả đại diện các đơn vị bạn cùng kéo đến.
Cô sinh viên cầm thước gỗ đo lại chi li từng tấc đất. Thế mới trật thó ra trước thanh thiên bạch nhật là đơn vị ông ăn gian khối lượng, làm ẩu! Mà khốn nạn, ông và dân công Cẩm Vân có chủ bụng dối trá đâu! Chỉ tại anh chàng kỹ thuật tít mắt trước vẻ duyên dáng của con gái làng ông mà đo quáng đo quàng gây nên cớ sự này. Dẫu sao thì, đứng trước thiên hạ, giá có đám đất nứt dưới chân, ông dám lao đầu chui ngay xuống cho đỡ xấu hổ!.
Rồi chuyện đó cũng nhoà đi, nếu con trai ông mấy tháng sau không hớn hở dẫn người yêu của nó về cho ông xem mặt.
Mới thoạt gặp, ông nhận ra người mà con trai ông đưa về chính là cô sinh viên Đại học thuỷ lợi hôm nào đã thẳng tay giáng cho ông một vố đau như hoạn! Ông bị huyện phê bình và Cẩm Vân mất cờ thưởng thi đua là do cô ta. Ông cố tình tỏ ra lạnh nhạt, nói thẳng thừng với con trai:
- Tôi sẽ hỏi cho anh một đám ở làng. Trâu ta ăn cỏ đồng ta vẫn tốt hơn.
- Con nói bố đừng giận - Anh con trai nhìn thẳng vào mắt bố - Bố cũ lắm! Ngày trước ai cấm bố lấy mẹ là người thiên hạ?
- Tao khác! Ngày ấy tao đi kháng chiến chống Pháp…
- Vậy là bố không công bằng!
- Hừ! Không công bằng? - Ông bố trợn tròn mắt - Anh nói nghe được đấy! Nhưng này… Chưa hẳn là tôi đã cấm đoán anh đâu nhá!
- Con biết rồi… cái chuyện đê điều ấy mà… Bố hay chấp nhặt lắm!
Bây giờ cô ta đang đứng trước mặt ông kia, ướt sũng, bướng bỉnh như một cây sậy trong bão. Vẫn biết rằng, việc làm ngày ấy của cô gái buộc ông phải cho người đắp lại chân đê là đúng. Nhưng không hiểu sao ông không ưa con người này! Thằng con ông thì hiền. Còn cô ta có vẻ đáo để. Hai tính cách làm sao có thể hoà hợp trong một ngôi nhà?
 Bác chủ tịch ạ! - Cô gái cất tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. Đôi mắt cô chói chang, gan lỳ nhìn thẳng vào mắt ông - Bão sẽ rất to và lũ sẽ rất lớn. Bác lệnh ngay cho đơn vị xung kích đưa tất cả vật tư chống lụt lên đê.
Thế đấy! Ở nơi đầu sóng ngọn gió này, đồng chí đội trưởng đội quản lý đê của huyện đã hứa cho ông một cán bộ xốc vác và có năng lực. Ông hình dung ra một người khác già dặn hơn cơ. Vậy mà người ta lại điều cô ấy về đây.
Buổi trưa, bão đổ về càng dữ. Nước lũ cuốn dòng sông sủi bọt. Gió vật vã gào thét. Mưa như thác. Những xoáy nước quay tít đập vào chân kè ầm ầm.
- Đồng chí chủ tịch - Một người canh đê hớt hải chạy đến - Đê… có chỗ… sạt lở rồi.
Ông chủ tịch cúi rạp người chạy lao đi.
Từ các xóm ngõ bước chân người hối hả kéo theo những bó rồng, những cây tre, những cây xoan còn để nguyên cành lá ướt rũ rượi lên mặt đê.
Mặt đê cao hơn mái nhà. Phải đánh vật với gió bão mà đi. Mười người khiêng một cây xoan, gió vẫn quật ngã chúi xuống! Lại bò dậy, lại vác, lại kéo… cật lực mới chuyển được nó lên giáp bờ kè.
Mây đang cùng với đội xung kích thả những bó rào tre xuống chắn sóng. Nước cuồn cuộn dưới chân. Gió lồng lên như đàn ngựa hí vang động mặt sông cuộn xoáy.
- Vỡ đê rồi! Làng nước ơi… cứu… cứu đê!
Tiếng kêu thất thanh làm Mây giật nẩy người. Cô hỏi to:
- Vỡ chỗ nào?
- Đây kia! Làm sao bây giờ chị kỹ sư?
- Để tôi xem…
Mây chạy như bay tới chỗ sự cố. Một đoạn chân kè ở quãng đê vòng cung bị lũ xói hàm ếch sâu hoắm. Mây ra lệnh:
- Tất cả lực lượng xung kích tập trung giải quyết sự cố!
Không chần chừ, mấy tốp trai khoẻ nhảy ào ngay xuống dòng nước ngầu đục, chảy xiết. Họ bám vào nhau, người dựng cọc, người cầm vồ nện chan chát.
Một lúc sau… những bó tre, những sọt đất đá tới tấp được quăng xuống đám chân kè xói lở hàm ếch.
- Ổn rồi! - Mây thở phào nhẹ nhõm - Mọi người nghỉ lấy sức, có việc gì gấp gáp tôi sẽ huy động.
Mây đi kiểm tra dọc con đê. Nửa tháng nay thân đê bị ngấm nước của những trận bão trước, có nhiều chỗ bùng nhùng, nhiều mạch sủi, mạch đùn xuất hiện. Có mạch đùn phun cả cát ra ngoài miệng rộng lở loét. Mây đã cho làm giếng lọc ngược, đan phên nứa vây quanh đổ cát và sỏi lên hàn kín thân đê bằng phản áp. Nhưng còn bao nhiêu ẩn hoạ lẩn khuất mà cô chưa biết?
Đêm ấy, Mây thức trắng cùng với đội xung kích canh giữ đê.
Hôm sau. Trời vẫn mưa to. Lũ dâng lên cao hơn. Gỗ củi từ mạn rừng trôi về lao vùn vụt trên những xoáy nước chao nghiêng. Có chỗ nước mấp mé mặt đê chỉ còn cách nửa gang tay. Ông chủ tịch xã hớt hơ hớt hải chạy đi chạy lại như người mất hồn, chốc chốc lại hỏi:
- Thế nào chị kỹ sư, liệu có hề gì không?
Mây nói cho ông yên tâm. Tự dưng cô thấy mủi lòng thương ông già. Mới có mấy ngày đêm đánh vật với bão gió mà khuôn mặt đầy đặn của ông héo tóp đi!
- Bác nghỉ ngơi kẻo đổ mất - Mây ái ngại bảo.
- Không! - Ông Ngọ gạt phắt - Tôi phải ở lại đây với mọi người, có việc gì chị cứ bảo tôi làm.
Mây cùng đội xung kích của xã Cẩm Vân tới tấp gánh đất về đắp thêm con chạch chống tràn.
Ông Ngọ bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt có thiện cảm.
Chợt có người co cẳng chạy huỳnh huỵnh đến. Ông Ngọ lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì?
- Đê…
- Làm sao?
- Đê… sắp bục…
- Chỗ nào?
- Ở… quãng đê làng Hạ…
Ông chủ tịch hốt hoảng vẫy gọi Mây cùng chạy đến nơi có sự cố.
Nước từ ngoài sông chảy ngầm qua thân đê vọt toé vào con ngòi phía trong đê như một vòi bơm. Nếu không chặn ngay lại, nó sẽ phá bục đê, oà nước vào ngập chìm làng xóm và cánh đồng lúa.
Mây lệnh cho đội xung kích tạm thời xử lý bằng cách đóng cọc quanh miệng cống cũ, ngăn phên rồi đổ đất lấp kín. Nhưng xem ra không ổn, nước vẫn ri rỉ chảy, rồi bất chợt xe to ra.
- Nguy rồi! Ông Ngọ kêu lên, mặt tái đi.
Mây như không nghe thấy tiếng thảng thốt của ông Ngọ, cô đứng lặng đăm chiêu nhìn con ngòi nước dềnh lên mé trong đê đỏ như pha son. Thấp thoáng có chiếc thuyền gỗ chở rất đầm lướt đến mỗi lúc một gần.
- Thuyền của ai chở gì thế - Mây hỏi.
- Thuyền của hợp tác xã - Ông Ngọ đáp - Chở đá mua từ làng Vạn về.
- Đá? Hay quá! - Mây reo lên. Một ý nghĩ táo bạo chợt loé lên như ánh chớp. Bác gọi họ áp mạn vào đây.
Ông Ngọ khum hai bàn tay rám nắng làm loa gào to.
Con thuyền đảo lái chạy vát từ từ áp vào gần chỗ ông Ngọ đứng. Người lái cầm cây sào dài ghim thuyền lại và hỏi:
- Chuyển đá lên đây à đồng chí chủ tịch?
- Phải! Chuyển lên ngay đi!
- Không! - Mây ngăn lại - Phải đánh chìm cả thuyền đá xuống!
Ông Ngọ và người lái thuyền trợn tròn mắt:
- Đánh chìm thuyền?
- Không còn cách nào khác!
- Ấy chết! Con thuyền mới vừa đóng xong.
- Không thể tiếc được - Mây nói - Phải bảo vệ con đê cứu lấy làng xóm và cánh đồng.
Ông Ngọ chần chừ. Vòi nước bắt đầu phun xối lên mạnh hơn. Mây giận dữ:
- Các người phải chịu trách nhiệm về hậu quả của việc này!
- Không! … Tôi …
- Cạy ván thuyền ra! - Mây kiên quyết ra lệnh - Đánh chìm nó xuống!
Các đội viên xung kích nhảy ào xuống thuyền làm theo lệnh của Mây. Nước tràn vào đầy khoang. Con thuyền chở 30 khối đá hộc từ từ chìm xuống. Mạch ngầm chảy qua thân đê được hàn kín lại.
Mọi người thở phào.
Riêng ông Ngọ, sau những phút căng thẳng, ông thấy chếnh choáng như người say, tay chân bủn rủn.
Đúng lúc ấy, anh đội trưởng đội quản lý đê của huyện đến. Mây báo cáo các biện pháp vừa xử lý. Anh Giang vui vẻ:
- Khá lắm! Giải quyết như vậy là rất kịp thời! Hoan nghênh đồng chí chủ tịch…!
- Ấy không…
- Thì tôi hoan nghênh tất cả mọi người có mặt ở đây vậy.
Anh lái thuyền và các đội viên xung kích chống bão lũ của Cẩm Vân vỗ tay cười giòn giã. Ông Ngọ vui lây niềm vui của mọi người. Ông nghĩ: “Có qua lửa mới biết được là vàng mười!”.


Còn Mây thì đang nhìn ra dòng sông nước vẫn chảy xiết…



Lê Hường


Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 182
Đã truy cập: 295563