Ở Quảng Ninh, mọi người đều quen thuộc với nhà thơ Lê Hường. Thơ ông đi ra từ cuộc sống, là chiếc gương phản chiếu cuộc sống. Có vui, có buồn, có đau đớn, có tức giận, có cả tuyệt vọng nữa. Nhưng rốt lại thơ vẫn là người, con người ông nhân văn, nhẹ nhàng, nên thơ cũng thế, kết lại vẫn là tình người với người. Và xét kĩ ra thơ ông đẹp mà không cầu kỳ, làm dáng. Đi vào cái đơn giản, dễ hiểu, dễ rung động, cảm nhận.
Thơ ông còn là tiếng nói của chính bản thân ông (và bà). Tôi nói (và bà) ở đây vì hai ông bà vẫn quan tâm đến thời cuộc lắm. Bên ấm trà, chiếc bánh, tuổi già tưởng an nhàn mà nào có an nhàn. Hai ông bà theo dõi tình hình văn hóa, kinh tế, chính trị trong và ngoài tỉnh, trong và ngoài nước. Đợt rồi, thơ ông làm về biển đảo nhiều. Có phải do tiếng sóng ngoài khơi; tiếng thở gấp gáp của những dải biên ải vọng vào từng đợt thúc giục. Ông viết để thấy mình đang được sát cánh cùng nhân dân, chiến sĩ bám đảo, giữ đất. Ông viết để được là một chiến sĩ thực thụ, cũng thức đêm canh gác với nỗi nhớ vợ con quê nhà, cũng khoan khoái hít đầy lồng ngực hơi mặn mòi gió biển, cũng co người se lạnh vì sương sớm vùng cao. Viết và viết. Với con chữ ông bủa tình yêu quê hương, đất nước của mình về muôn phương. Để ngày ngày trong căn nhà nhỏ vẫn văng vẳng tiếng thơ về biển đảo rập rìu...
ĐP
Báo Hạ Long số này trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của nhà thơ Lê Hường. Như một đóa hoa tươi thắm gửi về quân và dân các vùng biển đảo, biên giới xa xôi.
MẮT BIỂN
Trường Sa mênh mông sóng nước
rập rình giông bão vây quanh
ngọn hải đăng như mắt biển
lung linh chớp sáng năm canh
Những người thắp đèn trên đảo
bạn cùng cá nước chim trời
nỗi nhớ đất liền nén lại
xao lòng chỉ thoáng chốc thôi
Lại vui sẻ chia công việc
sẻ chia từng ngọn rau xanh
sẻ chia từng ca nước ngọt
đồng đội thương nhau chân thành
Mắt biển đêm đêm không ngủ...
ĐÊM Ở ĐẢO BÀNG VUÔNG
Ngả lưng trên đảo mơ màng
rì rầm tiếng sóng dịu dàng ru ta
giấc mơ em ở khơi xa
tôm vàng cá bạc hoan ca cùng người
Qua bao sóng gió đường đời
về đây với đảo thảnh thơi đêm hè
tay trời quạt gió xập xòe
Bàng Vuông rung tiếng nhạc ve vỗ về
Ngủ nào... đảo nhỏ thầm thì
ngôi sao đậu xuống hàng mi nhẹ nhàng.
CHUÔNG CHÙA
Chuông chùa vọng tiếng thu không
mây bềnh bồng sóng, sóng bồng bềnh mây
thong dong mấy lá thuyền bay
khơi xa nhẹ lướt về đây tọa thiền
Chuông chùa vọng tiếng bình yên
những người lính đảo thay phiên gác chiều...
Ở NƠI ĐẦU SÓNG
Biển chiều hoàng hôn
anh đi bên em
bước chân dịu êm
rì rào con sóng
Đâu triền cát xưa
rừng dương tuổi thơ
ta trốn tìm nhau
trăng soi mộng mơ
Đâu bến thuyền xưa
tím hoa trinh nữ
nơi ta hẹn nhau
trao nụ hôn đầu
Ngàn năm ngàn năm
còn đây Trà Cổ
hồn quê ta đó
mái đình rêu phong
Ngàn năm ngàn năm
còn đây Sa Vĩ
đạp bằng bão tố
khuấy nước bềnh bồng
Biển chiều mênh mông
mặn mòi con sóng
môi hôn khát bỏng
tình người mênh mông…