"BỤI ĐỜI"

05/12/2016 15:00

 

http://quangninh.gov.vn/vi-VN/bannganh/hoivanhocNT/PublishingImages/15045670_1371633422856133_190696733_n.jpg Minh hoa Vũ Quý

Trong một lần về phép, phải xuống Hải Phòng có việc, khi đã xong thì trời cũng tối, vì quá muộn tôi ra thẳng bến tàu để sáng mai mua vé sớm về nhà.

Vai mang ba lô cùng một túi nặng quà của anh em đơn vị gửi về gia đình. Tôi đến được bến tàu, thì cả người đã ê ẩm vì mỏi. Bến tàu lúc này đã vắng bóng và một số người đã kiếm được nơi ngả lưng, họ nằm thành từng nhóm dọc vỉa hè và tôi cũng đã tìm được một nơi nghỉ tạm qua đêm. Đó là một mái che của căn nhà kiểu cổ. Ngồi ở đó tôi không sao ngủ được vì lạnh, trời vào thu, ban ngày còn có nắng, nhưng về đêm, trời bỗng rét hẳn, nhìn mọi người nằm co ro dưới những tấm bạt, hoặc tấm áo mưa bằng ni lông, tôi nghĩ nhiều đến chuyện trộm cướp tại các bên tàu, bến xe trong thời gian gần đây, có lẽ tôi cũng chỉ có một đêm mất ngủ. Đường phố vắng vẻ, người đi lại thưa thớt, chỉ còn ồn ào nơi mấy bà, mấy cô bán quà đêm, sau rồi cũng yên, khi họ sắp xếp ra về. Chợt tôi thấy phía đầu phố có một dáng người, khi tới gần, thấy đó là một thằng bé khoảng chín, mười tuổi. Nó mặc trên người bộ đồ thùng thình, chắc của ai thải cho, tay xách hòm gỗ đánh giầy, thằng bé tiến về phía tôi, nó bước bên hè đường trông nhỏ nhoi cô đơn khi đi dọc dãy phố, bóng nó siêu siêu cùng bước chân gày mỏi mệt. Đó là hiện thân của một đứa trẻ “bụi đời” mà mọi người thường gọi. Tới gần chỗ ngồi, nó lấy ra từ hòm gỗ một tờ báo trải ra nền hè, rồi đổ người xuống vẻ mệt nhọc. Nằm một lúc chừng cảm thấy lạnh, tôi thấy nó rút ra một gói nhỏ, thì ra là những mẩu thuốc lá hút dở mà nó chắc chắn nhặt được, rồi xòe diêm châm hút, tôi thấy nó vừa hút vừa ho, liền hỏi nó…

- Cháu hút thuốc lâu chưa.

- Nó bảo:

- Cháu mới tập hút được vài tháng: 

- Tôi khuyên:

Cháu nên bỏ thuốc đi kẻo nghiện, lại khổ đấy. - Nó đáp:

- Cháu cũng biết thế, nhưng cháu buồn quá, hút mãi rồi quen, vì cứ nghĩ đến thằng Cò em cháu, cháu buồn lắm rồi lại hút. Tôi hỏi:

- Gia đình cháu đâu. Mà để cháu đi lang thang đánh giầy như vậy? - Nó buồn bã kể:

- Nhà cháu ở quê. Trước đó gia đình cháu sống rất hạnh phúc. Nhưng cách đây ba năm mẹ cháu bị mất vì tai nạn giao thông. Bố cháu đâm ra buồn chán không thiết gì công việc, rồi lại sa vào rượu chè, cờ bạc, lại bị bạn bè rủ rê đi tiêm chích, mãi dần quen, đâm ra nghiện nặng. Có căn nhà để ở cũng bán đi nốt. Ông ta lại còn đem thằng Cò em cháu bán để lấy tiền mua thuốc hút. Lúc đó cháu không thể chịu nổi nữa, phải bỏ trốn ra thành phố. Rồi nó thút thít kể:

- Cháu thương thằng Cò em cháu quá. Không biết ở nhà người ta, nó có được ăn no không?.

Rồi để vơi đi nỗi nhớ, nó kể về những kỉ niệm ngày xưa giữa nó với thằng Cò và những trò tinh nghịch của trẻ thơ. Tôi yên lặng nghe nó kể say xưa. Nhiều chi tiết tưởng như vô nghĩa, nhưng nó thật thiêng liêng, tôi cảm thấy thằng Cò đối với nó như một nỗi ám ảnh triền miên. Lúc sau thấy nó im lặng, tôi hỏi:

- Cháu đánh giầy thu nhập có khá không?

- Vất vả lắm chú ạ. Nhưng cháu phải cố gắng nhiều hơn, để còn kiếm nhiều tiền chuộc lại em cháu.

- Tôi lặng người đi khi từ miệng nó, một thằng bé “bụi đời” thốt lên những lời nhân ái có trách nhiệm đối với em mình. Về khuya đêm càng lạnh tôi lấy chiếc chăn quân dụng của lính đắp lên người chú bé. Chúng tôi nằm sát vào nhau, chuyện trò rủ rỉ một lúc, rồi thằng bé chìm dần vào giấc ngủ. Còn tôi trằn trọc với bao ý niệm miên man, kề bên là chú bé nằm cuộn tròn, tay ôm khư khư hòm đồ phương tiện để kiếm tiền chuộc em.

 

Vũ Quý


Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 173
Đã truy cập: 295554