Chống bão

26/12/2016 10:00

 Gã chủ tịch thả phịch tấm lưng to như cái phản xuống giường:

- Tranh thủ ngủ một giấc đã, không lấy đâu sức mai chống bão!.

Mụ vợ làu bàu:

- Bão gió hay không thì cũng ngủ cho sớm chứ, mấy cái kế hoạch, phương án chống bão coppy/paste là xong, năm nào chẳng có bão, sửa ngày tháng là OK. Cứ phải vò đầu bứt óc làm gì cho mệt!

Không khí oi nồng trước bão thật khó chịu. Thỉnh thoảng mới có một vài cơn gió lạ len qua ô cửa sổ. Gã cố quăng đi quật lại tấm thân nặng nề vào giấc ngủ một cách khó nhọc. Cuối cùng đôi mắt gã cũng chịu lim dim theo tiếng gió lào rào khua đám lá bên hiên. Hình như gió mang theo nước sông vào cửa sổ, gã thấy mùi mằn mặn, tanh tanh đặc trưng của sông quê. Tự dưng gã giật nẩy mình nhớ đến mấy cái lỗ sâu hoắm dọc chân đê khu vực giữa xóm Chợ và xóm Cửa hôm đưa con đi thả diều. Các xóm báo cáo về tình hình kênh đê chẳng ai nhắc đến nó, có lẽ mấy ông xóm trưởng chỉ lo đoạn đê gần khu dân cư, bỏ qua khu Đầm Hoang. 

Gió mang theo nhiều hơi nước hơn. Theo dự báo chiều khoảng 16h bão tiến thẳng vào đến đất liền. Huyện này luôn là nơi chềnh ềnh chờ bão đến. Trời hình như có giông... Những hạt nước đì độp rơi trên mái ngói. Mới có hai giờ đêm, gã chủ tịch tặc lưỡi: “Chắc chẳng sao đâu, mai gọi trưởng xóm lên ủy ban sớm, đẩy cho mấy lão về thúc dân đóng bao cát tọng vào mấy cái lỗ ấy là xong, còn cái bọn dân ở hai xóm có làm hay không thì tùy, vỡ đê ngập lụt thì chúng chết trước chứ nhà mình phải mệt nước mới đến chân!” 

Mưa bắt đầu rơi dày hạt, gió thổi từng cơn gấp gáp hơn. Gã lim dim đôi mắt bỗng điện thoại rung, giọng lão Đầu Bạc sang sảng phía đầu máy bên kia:

- Báo cáo chủ tịch, chúng tôi đi kiểm tra, đã phát hiện ra một số lỗ hổng nơi chân đê do chuột làm tổ, có nguy cơ sạt lở nếu bão kèm theo mưa lớn và triều cường. Hai xóm đang huy động nhân dân ra khắc phục ngay trong đêm nay! Trời sắp đổ mưa, mà có khả năng mưa lớn sẽ kéo dài, đề nghị chủ tịch huy động thêm lực lượng công an viên, dân quân đi hộ đê cùng dân hai xóm chứ bây giờ làng ta thanh niên đi hết, còn lại toàn ông bà già thế này...

- Các ông làm ăn vô trách nhiệm quá, cứ thói nước đến chân mới nhảy! Sao mấy hôm trước không ai kiểm tra, báo cáo về ủy ban để có phương án khắc phục mà phải đợi đến khi bão đến đít rồi mới mê lên? Đêm hôm này thì huy động được ai? Làm ăn chẳng có nguyên tắc gì cả, đúng là dân chợ búa! Mai tôi xuống sớm kiểm tra thực tế rồi sẽ chỉ đạo!

Chủ tịch quăng phịch điện thoại xuống giường, quay ra ôm vợ ngủ tiếp.

Trời xối xả mưa, dưới ánh đèn tích điện lờ mờ, hai xóm trưởng cùng các ban bệ xóm Chợ, xóm Cửa người vác cọc tre, người tay cuốc tay xẻng xúc đất đóng bao hối hả kéo nhau ra đê. Mụ Đẫng làu bàu giọng cáu ngủ:

- Chiều bão mới về, để trời sáng gọi bà con đi làm có sao, đêm hôm mưa gió, bắt tôi dậy gọi mọi người ra đây đày, tối om om, có thấy gì đâu mà làm!

- Cái bà này buồn cười, đợi nước ngập trắng đồng rồi thì làm ăn được gì nữa! Tôi chỉ cần cái mõ làng của bà hô bà con dậy, bây giờ cả làng dậy rồi, bà còn buồn ngủ thì về cho cái A lô của bà ngủ tiếp đi!

- Cái ông này, đấy là tôi nói thế, bà con ra đê hết, tôi về nhà ngủ gió tốc mái ai hộ tôi?

- Bà ra đây làm mĩ nhân kế, có ai bắt đàn bà con gái làm gì nặng đâu, chỉ cần bà cổ vũ tay bí thư xóm Cửa nhiệt tình vào thì dù là tốc mái nhà hay đê xóm mình vỡ cũng đã có quân tình nguyện đến cứu rồi! (lão Cựu chiến binh chen vào trêu)

Hai lão cười ha hả, mọi người cũng cười vang làm mặt mụ Đẫng như đỏ tửng, thèn thẹn. Cái mụ này thế mà khéo, ai chẳng biết mụ thân góa bụa, một mình ở trong ngôi nhà rúm ró. Một thân lo cho bốn đứa con, xong đại học, chúng tung bay đi khắp các ngả mưu sinh, để lại thân bà một mình trong căn nhà lụp xụp, ngả nghiêng theo giai điệu của gió khi bão về.

Mưa càng lúc càng xối xả, đường lầy bê bết níu chân. Loa làng oang oang trên mấy ngọn cây già tường thuật những bước đi của cơn bão số 2 từ đêm qua đến sáng nay không mệt. 

Dân xóm Cửa, xóm Chợ và một số xóm lân cận bì bõm ngoài đê khu Đầm Hoang từ hai giờ đêm vẫn chưa về. Người dân các xóm đổ ra đê càng lúc càng đông, người trẻ có sức thì lo đóng đất cát vào bao khuân ra đê, người già đi loang quanh các khu vực đê, kênh mương khác xem xét, kiểm tra; bọn trẻ ở nhà trông giữ nhau, lo thổi cơm chờ người lớn... Dân ra đê như hội, tiếng nói cười, bông đùa nhau tíu tít trong mưa...

Cô nàng chủ tịch hội phụ nữ xã giờ mới tỉnh giấc. Vươn vai, ngáp dài một cái rõ vô duyên, định buông người lười nhác xuống chiếc ghế, thấy mẹ chồng quần ống thấp ống cao đi đâu về, cô quạu cọ:

- Mưa gió này chưa sớm bà đã lọ mọ đi đâu vậy? 

- Tôi vừa ra đồng kiểm tra hệ thống cống thoát nước về chứ đi đâu! Cả làng đi chống bão hết rồi, chỉ có chị được ngủ thôi đấy!

 - Chiều nay bão mới về, tý nữa đi kiểm tra có muộn đâu. Mà chống bão là việc của thanh niên, phụ nữ, đàn ông đàn ang, bà U70 rồi không ở nhà cho lành, kéo cả chi hội Người cao tuổi ra đó làm gì, mưa gió ốm rồi khổ con khổ cháu! Mà ông già đâu không đi, để bà phải lọ mọ?

- Bố chị ra đê từ đêm rồi, chờ chị dậy mà báo cáo đấy!

- Chưa có ai gọi đã đi, đúng là mấy ông trưởng xóm chỉ có thích ôm rơm nặng bụng! Bà gọi ông về ủy ban họp đi, con đi lấy áo mưa về phát cho ban chỉ đạo phòng chống thiên tai đây!

Trời gió không muốn nổi loạn như đêm nữa, chỉ nhè nhẹ mang đầy hơi nước và không khí lạnh len trong lất phất  cơn mưa. Bà lão lắc đầu ngán ngẩm cô con dâu. 

Tiếng chuông kéo dài báo họp gấp. Mấy ông bà xóm trưởng bước thấp bước cao lạch bạch vào hội trường ủy ban. Chiếc Dream già của ông Đầu Bạc oằn mình chở thêm lão bí thư và lão xóm trưởng xóm Cửa về trụ sở. Bộ áo mưa một lần của cả ba  lấm lem, rách te tua như hoa mướp bị bão đánh.

Gã chủ tịch bệ vệ giữa hội trường, mặt vẫn như cái bánh bao rán, đôi mắt đỏ ngầu, mọng lên đầy mệt mỏi vì thiếu ngủ nhưng giọng vẫn sang sảng như sấm. Đọc công điện khẩn xong, gã nêu các tình huống có thể xảy ra cùng với phương án khắc phục-Tác phẩm đêm qua gã dày công coppy/ paste từ trận bão mùa trước. Năm nào cũng những phương án đó, làm theo hay không thì bão cũng qua, ai có nhà thì chống, đê điều kênh mương thuộc địa phận xóm nào xóm ấy tự quản. Lão Đầu Bạc báo cáo tình hình đoạn đê Đầm Hoang trong tình trạng nguy cấp, dân làng đã tạm khắc phục bằng bao đất, cọc tre đêm qua. Chủ tịch mắng lão xơi xơi về cái tội vô trách nhiệm, cán bộ quan liêu... Mấy xóm trưởng khác được thể eo xèo dưới hội trường:

- Đúng là tự bôi mỡ cho kiến nó cắn! Thôi về canh đê đi cho hội nghị kết thúc sớm!

Mười sáu xóm trưởng được chia thành bốn cánh quân tỏa ra bốn hướng để kiểm tra khắp xã. Lão cố nuốt cục tức, trông lão như mèo cắt tai rời hội trường theo xóm trưởng xóm Cửa và hai xóm nữa về hướng đầu làng. 

- Cái bọn xóm trưởng đi hết rồi! - Chủ tịch thở phào nghĩ bụng.

Mấy tay cán bộ xã láo nháo tranh nhau nhận áo mưa, đèn pin, rồi cũng mỗi người một ngả. Bọn cán bộ đàn bà chia nhau đi chợ, xuống bếp nấu nướng. Dao thớt loảng xoảng, gà chờ hóa kiếp kêu thảm thiết. Bọn cán bộ đàn ông chia nhau tứ ngả: Phòng chủ tịch một đội đánh lốc, phòng bí thư một đội phỏm, phòng quân sự một bàn cờ tướng, đám râu ria còn lại ngồi phòng trực công an mở phim “Con heo” xem với nhau, láo nháo buông những câu bình tục tĩu rồi rúc rích cười.

Mưa xối xả, càng về chiều gió càng ra sức quật táp dữ dội, mưa như người đàn bà điên tình sướt mướt, ra sức phá phách cùng gió. Bão đến trước giờ dự báo, các xóm sau khi kiểm tra đã họp thống nhất: Đê không phải của riêng xóm nào, dân cả làng đều là “người nhà mình”, mọi người chia ra hai nửa làm hai nhiệm vụ chính: nửa ra đắp thêm áo giáp cho đê Đầm Hoang, nửa còn lại vào làng chằng nhà cho mấy hộ gia đình chính sách neo đơn, hộ nghèo, phụ nữ góa bụa nuôi con nhỏ. 

Cơn bão hùng hổ kéo đến. Như kẻ điên tình kéo đi đánh ghen, nó quăng tất cả những gì vớ được trên đường càn quét vào vô định. Gió túm đầu kéo các ngọn cây cao ấn xuống đất, đạp các giàn mướp, giàn bầu gẫy răng rắc,đổ ngổn ngang giữa đồng. Bao nhiêu nước mắt đau khổ của nhân gian hình như đang cố trút hết trong tiếng gầm rú của cuồng phong. Nước sông dâng cao, sức ép của gió làm cho dòng sông thêm bực bội muốn vật tung con đê. Con đê Đầm Hoang gắng ưỡn lồng ngực lép chống đỡ với  mưa bão đang hùng hổ từ cửa biển kéo vào. Nước trong đê dâng lên, nước ngoài đê cũng đang lúc triều cường, hai bên thúc ép, giằng co nhau. Hai mươi phân nữa thôi nước tràn đê mất! 

Mấy ông xóm trưởng hô hào, huy động hết mọi lực lượng có thể ra hộ đê. Cuộc chiến đấu với Thủy Tinh ngày càng gay cấn, mấy cái máy xúc hì hục moi bùn đất đổ vào xe rùa cho dân kéo ra đê. Thanh niên trẻ khỏe đa phần đi xa lập nghiệp, chỉ còn lại vài thanh niên làm nghề trộm gà vợt chó, động viên thế nào cũng không tham gia chống bão, chỉ tranh thủ rình mò nhà nào hớ hênh các chàng kiếm chác. Cuối cùng hợp sức cùng Sơn Tinh chiến đấu với bão chỉ lèo tèo vài anh công an viên, dân quân là thanh niên trẻ khỏe, còn lại đa phần là các ông bà U50, U60 và thậm chí cả U70, 80 cũng xung phong ra trước cơn cuồng phong. 

Loa xã oang oang các phương án chống bão của đài phát thanh huyện. Mấy tay cán bộ xã trẻ khỏe ha hả cười sát phạt nhau kịch liệt trên ủy ban. Tay chủ tịch hí hửng vơ gọn số tiền vừa thắng trong ván bài vừa xong, chuông điện thoại run bần bật trong túi quần. Điện thoại của chánh văn phòng huyện thúc báo cáo số liệu thống kê thiệt hại của bão để báo cáo với phó chủ tịch tỉnh đang về trực tiếp kiểm tra, chỉ đạo chống bão số 2 tại huyện.

- À, chưa có thiệt hại gì nhé! Chúng tôi có phương án phòng chống bão tốt lắm! Có gì chúng tôi sẽ gọi lên báo cáo ngay!

Tắt máy, tay chủ tịch làu bàu:

- Mấy lão cạy ngồi trên cao thích đi đâu thì đi, về lúc nào thì về, trời đang mưa to gió lớn này cũng đi, đúng là hấp hơi! Mà không biết có về đây không, về đây lại kéo theo vài thằng lau nhau nữa, mời cơm đạm bạc thì thất lễ, cơm linh đình vớ vẩn bọn phóng viên lại bêu riếu. Thôi tốt nhất văn phòng gọi xuống các xóm lấy số liệu để báo cáo nhanh, nhân tiện báo xóm Chợ cứ mặc cha mấy cái cây đổ ở ngã ba chềnh ềnh ra đấy, xe không đi được các vị sẽ đi xã khác!

Đang cơ bị sếp vặt sạch tiền, tay Văn phòng được lệnh có cớ rút xuống trực điện thoại, mê mẩn cút liền.

Cán bộ ủy ban leng keng cụng ly chúc mừng bão tan dưới nhà ăn trụ sở. Gió lặng dần, mưa cũng thưa hạt. Sau khi trút hết cơn giận dữ, bão mệt nhoài, suy yếu thành áp thấp, bỏ đi nơi khác. Nước sông rút theo bước đi của áp thấp. Lão Đầu Bạc đói hoa mắt (từ đêm đến giờ chưa có gì vào bụng), cố trút hết sức còn lại của cái tuổi bảy mươi vào đôi tay, uể oải quay cống tháo nước ra sông. Một cánh tay rắn chắc hơn nắm lấy tay quay:

- Bác để em giúp một tay. Mở cống lên rồi mình vào nhà mụ Đẫng ăn thịt chó, hai con chó lai mụ xích ở nhà bị nước ngập chết toi, mụ làm mời cả mười sáu xóm trưởng cùng anh em đi hộ đê, mụ sang nhà lão lấy bún rồi.

Dân làng cùng mấy ông xóm trưởng cũng leng keng chúc mừng bão qua. Con đê Đầm Hoang sau cuộc chiến mệt mỏi gối đầu vào cánh rừng ngập mặn, gác chân lên cánh đồng mòng nước thiu ngủ. Bữa rượu thịt đang rôm rả trong tiếng cười ha hả của mấy lão, bỗng mụ Đẫng chỉ lên ti vi:

- Ông Đầu Bạc nhìn đểu chưa kìa các bác, áo mưa áo gió tả tơi, te tua!

Mọi người dừng gắp, dừng cụng chén, hướng về ti vi bình luận:

- Còn cái lão xóm Cửa cứ le ve cạnh phó chủ tịch tỉnh trông điêu chưa kìa!

- Khà khà, làng mình lên ti vi cả này, khối anh ở nhà ôm vợ không ra làm đang tiếc ngẩn người ra đấy! 

- Khà khà, chẳng khác gì Sơn Tinh đánh nhau với Thủy Tinh bà con nhỉ, nào nâng chén cho chiến thắng của chúng ta nào!

Giọng anh phóng viên trong đoạn phóng sự vẫn trầm ấm: “... Phó chủ tịch tỉnh cùng cán bộ trong ban chỉ đạo phòng chống thiên tai huyện... Chỉ đạo nhân dân  xã An Cư hộ đê giữa cơn bão. Không hiểu cán bộ xã An Cư làm gì mà không có một người, thậm chí cả chủ tịch, bí thư đều không có mặt cùng dân hộ đê, chống bão...”

Chủ tịch sau khi nhậu nhẹt tại trụ sở về đang ngà ngà say trên đùi vợ nghe đến đó bỗng dựng lên như cương thi bật khỏi quan tài:

- Mẹ nó gọi ngay cho dì ở bệnh viện huyện làm tôi cái hồ sơ nằm viện từ hôm thứ sáu, mai tôi lên nằm, ai bảo sao nói tôi đi kiểm tra tình hình đê bị ngấm mưa cảm lạnh phải vào viện!

Đồng hồ nhà mụ Đẫng chỉ mười giờ kém mười lăm. Mưa đã tạnh hẳn, mây trời dãn dần khoe ra những ngôi sao lấp lánh. Mọi người về hết, lão Đầu Bạc cùng lão xóm Cửa ra đóng cống lại rồi mới chở nhau về. Cánh cửa nhà lão Đầu Bạc vẫn mở toang. Nghe tiếng con Dream già lạch bạch về đến sân, bà lão ra đứng chống nạng trước cửa mắng xơi xơi:

- Ông chống bão với gió gì giờ này mới về? Cơm no rượu say rồi sao không ở lại nhà mụ Đẫng cho hết đêm còn mò về đây làm gì? Nghe mụ khoe hôm nay giết chó bồi dưỡng cho ông ăn cơ mà, không ở lại với mụ ấy vài tý nữa cho khỏi phí hai con chó của mụ!

Lão Đầu Bạc mê mẩn dựng xe, chạy đến bịt mồm vợ:

- Bà lại nói năng linh tinh, tôi còn phải đi quay cống, bà bé mồm thôi không con dâu nó cười cho!

- Con dâu ông còn đang trực bão hết đêm nay ở phòng bí thư đảng ủy xã đấy, không về đâu mà sợ!

Vừa nói bà lão vừa đẩy ông lão ra, nguây nguẩy bước vào nhà. Cánh cửa đóng cái “rầm” một cách lạnh lùng. Lão Đầu Bạc biết phận mình, lút cút ôm mảnh chiếu cùng cái gối, vỏ chăn và bộ quần áo sạch bà lão để sẵn ngoài hiên  đi xuống bếp tránh bão...

Đỗ Thanh Hoa


Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 214
Đã truy cập: 295595