Ngày này năm ấy

10/04/2017 15:00

 Ông không nhớ nổi chuyến xe định mệnh ấy mất lái thế nào. Ông chỉ nhớ đó là một buổi sáng đẹp trời, cả gia đình ông mướn xe lên sân bay để đón đứa con gái lấy chồng bên Hàn về thăm. Cũng dễ đến năm năm rồi kể từ ngày đứa con gái đi, hôm ấy nó mới được gia đình chồng cho về thăm nhà dịp Tết. Có cả thằng cháu ngoại của ông bà cũng về. Suốt mấy năm qua, ông bà chỉ nhìn thấy con gái và cháu ngoại qua ứng dụng gọi video của chiếc điện thoại di động đắt tiền mà ông phải bán đi hai đàn lợn giống mới mua được ở cửa hàng điện thoại di động trên thị trấn. Nhưng rồi mua về cả nhà chẳng ai biết dùng, cũng may có thằng con trai của nhà hàng xóm đang học lớp bảy, mỗi lần muốn gặp con là ông bà lại gọi thằng nhỏ sang, không quên lấy lòng nó bằng túi ổi đào, có khi là bịch mận chín phía sau nhà. Mùa nào thức nấy, vườn ông rộng, đất ông dài nhưng tuổi già chẳng chăm bón được, trời thương thì cho những trái to mọng, bán được đồng nào hay đồng nấy, bằng không thì để cho đám trẻ con trong xóm đến trèo hái, cho nhà cửa có tiếng con nít cũng đỡ côi cút tủi thân. 

Hôm ấy bà dậy từ sáng sớm, xuống bếp nấu nồi xôi gấc đỏ au, vừa để ông bà mang đi đường dằn bụng, vừa để con gái về nhà có thứ ăn ngay cho khỏi đói. Đó cũng là món mà con gái ông bà thèm ăn nhất. Bên Hàn không có trái gấc, xôi cũng là thứ gì đó xa xỉ lạ đời. Bao năm chỉ ăn kim chi qua ngày. Hết nấu canh rồi lại xào nấu đổi bữa. Bà nghe con nói mà thương quá, cho bà sang đó sống chắc chẳng được một tuần là bà nguây nguẩy đòi về cho mà xem, ông từng hóm hỉnh nói chuyện qua điện thoại với con gái vậy. Cả nhà cười giòn tan, như xua đi cái tiết trời đóng băng, đóng cục của Seul những ngày của mùa đông lạnh lẽo.

Chiếc xe đang chạy thì bỗng dưng mất lái. Khi tỉnh lại ông thấy mình nằm trong buồng hồi sức cấp cứu của bệnh viện. Bên cạnh ông không có một ai. Ông cũng chẳng tài nào gọi hỏi ai được. Tay ông bó bột, chân cũng bó bột, khắp người ê ẩm, đau đớn. Ông chỉ nhớ nhiêu đó rồi lại thiếp đi.

Lần ấy cả gia đình ông mất tổng cộng 4 người. Đứa con gái và cháu ngoại, thằng con trai và đứa cháu nội. Chuyến xe ấy chỉ có ông bà may mắn thoát nạn, nhưng khi ra viện thì trời cũng chuyển sang mùa hạ mất rồi. Nhà cửa hoang hoác, đứa con dâu hốc hác và gầy sọp đi nhiều vì cùng lúc phải lo tang gia, vừa chăm sóc cho cả ông và bà. Nếu chẳng phải người có tình có nghĩa, hay đúng hơn là phước đức của ông bà chắc cô con dâu cũng bỏ ông bà mà đi rồi. Còn đi đâu thì ông bà chẳng biết. Về nhà mẹ đẻ, đi thêm bước nữa. Hai sáu tuổi, còn quá trẻ để bắt đầu lại từ đầu cho một cuộc sống mới, ông tin vậy.

Tai nạn ấy được Bộ Công an vào cuộc điều tra, nhưng rốt cuộc không có kết quả gì. Lỗi tất cả là ở tài xế, nhưng tài xế cũng mất nốt, để lại người vợ trẻ và hai đứa con bị bại não. Lẽ nào ông đành lòng đi đòi tiền đền bù cho bốn sinh mạng vô tội của gia đình mình từ những con người khốn khổ ấy?

Nhiều người nghe được câu chuyện nên tìm đến cả hai gia đình giúp đỡ. Người vợ trẻ nọ mò mẫm dò hỏi tìm đến nhà ông bà đưa từng chút tiền ít ỏi mà các mạnh thường quân giúp đỡ để chuộc lỗi cho chồng nhưng ông phủi tay nhất quyết không nhận. Ông bảo: "Nhà tui cần cái tình chứ không cần tiền, chị cầm về lo cho hai cháu. Ông trời không có mắt, gieo họa đúng hai gia đình hoàn cảnh". Người vợ trẻ cầm tiền khư khư trên tay không nỡ rời đi, nước mắt cứ giàn dụa. Chẳng biết vì cảm động cái tình người của ông hay vì khói nhang trên bàn thờ nghi ngút.

Bà không thể nhìn thấy sau tai nạn. Ông nghiễm nhiên trở thành đôi mắt cho bà. Bà muốn đi đâu ông cũng dẫn bà đi. Bà bảo bà muốn đi sang Hàn thăm con gái. Bà muốn ra vườn trồng gấc để nấu xôi, muốn chăm đàn lợn giống dành tiền để con gái về đi Đà Lạt chơi... Gì đâu mà bà hư quá, ngày con gái về tự nhiên ngất lịm rồi không thể nhìn thấy nữa. 

- Chắc con bé nó giận tui lắm hả ông?

- Bà nói năng linh tinh. Nó chăm bà cả nửa tháng trong viện cho đến ngày về bển mới thôi đó. Nó định hủy vé ở lại mà tui không cho.

- Tội nghiệp con bé. Còn thằng cháu ngoại tui sao ông?

- Lúc nói tiếng Hàn, lúc nói tiếng Việt nhưng gọi "bà ngoại" thì rõ lắm à nha.

- Vậy cũng mừng ghê. Tiếc là tui không nghe được...

***

Ông đành nói dối bà vậy. Nói dối mà để người khác vui cũng đâu có gì là nhẫn tâm lắm đâu. Trước mắt cứ thế, còn hơn là để bà biết, liệu bà có chịu đựng nổi mà sống tiếp qua những tháng ngày còn lại?

Cô con dâu cũng bỏ đi rồi. Là ông năn nỉ. Giờ nhà chỉ còn hai người già côi cút nương tựa vào nhau. Nếu bà mà có mệnh hệ gì làm sao ông sống nổi.

Ông cũng nhớ rõ lắm thời hai ông bà còn trẻ, vất vả lắm mới đến được với nhau. Rồi năm tháng loạn lạc, ông bà dắt díu nhau vào Xuân Lộc sinh sống. Dân Bắc ở đây nhiều. Cuộc sống cũng dễ chịu, chứ không khắc nghiệt như vùng đất ông bà từng sinh sống. Sướng khổ cả hai cũng cùng nhau nếm trải, nhưng tai họa lần này ông lại ước gì chỉ mình ông gánh. Nhưng không được. Trời kêu ai người nấy dạ. Ông vốn tin ông trời có mắt nhưng giờ tất cả với ông đều thành vô nghĩa.

Mấy nay bà cứ đòi ông gọi điện cho con gái để nói chuyện như mọi lần, nhưng mắt bà có nhìn thấy được đâu mà nói. Là ông cố lảng tránh như vậy. Kéo dài được chừng nào hay chừng đó. Nhưng có lẽ một phút giây nào đó trong khoảnh khắc của sự thương  cảm hay là do lú lẫn ông không nhớ rõ, nhưng ông đã nói đứa con gái sẽ lại về thăm bà. Bà lấy đó làm động lực. Chiều chiều khi ánh mặt trời khuất sau những tán cây mận rậm rạp, bà dặn ông chú ý, để dắt bà xuống vườn ươm những hạt gấc mới, trồng thật nhiều để khi cô con gái về có thể mang sang Hàn Quốc với ít gạo nếp thật ngon để thỉnh thoảng nấu món xôi Việt Nam cho bố mẹ chồng ăn, cho thằng cháu ngoại bà ăn nữa, để nó không chỉ biết gọi bà bằng tiếng Việt mà có thể hát bà nghe mấy bài hát tiếng Việt một cách rõ nhất có thể chứ không lơ lớ như giọng cô ca sĩ người Hàn qua Việt Nam rồi mới đây đám cưới với danh hài tre trẻ tên gì Thành Thành bà quên mất rồi. Ông không đoán được viễn cảnh tươi đẹp ấy le lói trong tâm trí bà tự bao giờ nhưng ông vẫn giúp bà thực hiện. Ông đã từng nhủ mình rằng cho dù bà có muốn hái sao trên trời, ông cũng cố bắc thang để hái cho bà đó sao. Nhất là khi giờ đây bà không thể tự nhìn thấy được, ông càng phải ý thức hơn trách nhiệm của mình.

Vườn gấc sau nhà gặp mưa là vươn mình ra tốt um. Leo bám lên cả những tán cây ăn trái trong vườn. Ông miêu tả kỹ thật kỹ cho bà, từng chi tiết dù là rất nhỏ. Bà ngồi nghe mà đôi mắt ráo hoảnh, vô định nhìn vào một điểm nào đó và không bao giờ chớp mắt. Nhưng ông đoán được trong lòng bà vui lắm, háo hức lắm, hơn cả cái cảm giác háo hức đợi mẹ về chợ của đám trẻ con mỗi sáng trước bậc thềm nhà. 

- Còn 8 tháng nữa là con Mến với thằng Kangmin cháu ngoại tui về ông nhỉ.

Mỗi ngày bà đều rắng ông như vậy như thể bà sợ ông quên không nhắc cô con gái về đúng hẹn. Thời gian có lúc trôi đi chầm  chậm, lúc lại như mèo rượt chuột sau vườn, nhanh thoăn thoắt khiến người ta chẳng kịp trở tay. Ông đã chuẩn bị được gì đâu, ngoài những lời nói dối ông thoa vào vết thương bà mỗi ngày. Để vết thương ấy chóng lành mà mau khỏi, để mỗi đêm bà ngủ ngon giấc, tiếng thở phát ra đều đặn, để ông nằm cạnh bà mà có thể an tâm dù có khi ông cắn răng nhìn bà rồi tự cấu xé lương tâm mình mà than trách, hối lỗi. Trước kia mắt bà sáng ông không bao giờ để bà thấy ông khóc, ngay cả khi uất nghẹn ông cũng không để bà thấy, giờ bà không thấy được gì, có khóc bà cũng không biết được. Chắc là vậy mà.

Năm nay mưa ít hơn. Ngay cả bà cũng cảm nhận được. Người mù không nhìn được bằng mắt mà cảm nhận bằng những giác quan khác của mình. Chưa khi nào bà thấy lo như vậy. Bà gặng hỏi ông về vườn gấc suốt. Ông vẫn thoa vào lòng bà những lời nói dối như liều thuốc giảm đau. Trái đã ra, nhưng mưa không nhiều nên không được bự lắm. Với lại đất vườn giờ cũng bạc màu đi nhiều rồi. Cây  với cây tranh giành nhau, trái gấc không chắc gì như ý bà được. Ông giải thích hợp lý như vậy là cùng. Bà lắng nghe, thở dài. Cả đêm không ngủ ngon giấc.

Sáng ra bà nhờ ông chạy xe mãi vào trong khu Bảo Định, nhà nào nuôi bò mua ít phân bò trong chuồng về để bà ủ ít ngày, đem bón trực tiếp vào gốc cây, còn hơn 3 tháng chứ nhiêu, chắc là kịp để trái gấc to đều. Chứ quà mang từ Việt Nam sang mà còm cõi như trái mít tố nữ cuối mùa, người ta cười cho thối mũi.

Ông đi và làm theo lời bà dặn. Biết đâu cầm được trái gấc trong tay, nằng nặng, ăn được miếng xôi gấc bà mất công ngồi nấu lòng bà sẽ vui, ông luôn muốn bà vui.

- Gấc thế nào rồi ông? Có quả nào chín chưa? Ương ương thôi hái xuống để nó cũng chín.

- Còn nhiêu ngày nữa con Mến về nhỉ?

- Tôi đếm rồi, tháng này 31 ngày. Mười bốn ngày nữa ông ạ.

- Vậy chắc kịp, có hơn chục trái qua tuần là hái được rồi.

- Thế thì mừng quá. Tui vui quá ông à.

Ông không biết nói thêm gì, nắm tay bà thật chặt, đâu đó trên gương mặt ông có vài giọt nước mắt len lỏi.

***

- Con Mến làm sao, ông nói tui biết đi. Lẽ ra bữa nay nó phải về rồi chứ.

- Bà... bình tĩnh, thằng Kangmin bệnh nên nó phải đổi lịch bay, đợi thằng bé đỡ bệnh mới đưa về cùng được.

- Ông nói dối tui. Con Mến với cháu ngoại tui chết rồi đúng không? Ông nói đi...

- Trời, cái miệng bà ăn mắm ăn muối gì mà nói lời cay nghiệt vậy. Con nó nghe thấy nó giận bà hết nước.

- Chứ sao, mấy đêm nay tui chiêm bao thấy ai như con Mến với thằng Kangmin về báo mộng hoài, nói thèm ăn xôi gấc tui nấu, nói nhớ nhà muốn về mà không về được. Linh cảm tui có điều chẳng lành...

***

- Này ông, ông bị sao vậy hả? Sáng nay ra vườn hái gấc ngấm mưa có một chút mà vậy rồi. Mê man, nói sảng gì mà con Mến với thằng cháu ngoại tui hoài.

Ông choàng tỉnh lại khi bà vừa dứt lời. Mồ hôi ông nhễ nhại. Hóa ra nãy giờ ông ngủ mơ. Chắc do cả ngày nay chạy xe vào mạn trong ấp tìm mua ít gấc về cho bà, dầm mưa chút xíu mà người đâm ra uể oải. Ông ấp úng trả lời :

- À chắc tui cũng mong hai mẹ con nó về như bà nên nói mớ vậy đó mà. Thôi bà ngủ tiếp đi, tôi ra nhà ngoài pha tách chè uống cho ấm người.

Nói rồi ông bỏ đi, không quên đứng nán lại dò xét cảm xúc của bà. Bà vẫn ngồi đó, như ngây dại, cảm giác bần thần lan sang cả ông dù hai người cách nhau một khoảng không xa lắm.

Bàn thờ trưng bốn bức hình, hai người lớn, hai người nhỏ nhòe đi trong lớp khói còn phảng phất chưa kịp tan ra hay do đôi mắt ông đã rưng rưng tự bao giờ.

Tách chè người quen quê chính gốc Thái Nguyên đem biếu ông bỗng nhiên bữa nay sao chua chát quá chừng. Ông lọc đến hai lần nước sôi mà vẫn không hết chát.

Ông nằm trênchiếc ghế dài ở phòng khách, vắt tay lên trán suy nghĩ rất nhiều. Những câu hỏi, những dằn vặt lương tâm làm lòng ông chới với. Ước gì không có chuyến xe định mệnh ấy, ước gì... Ông cứ nằm vậy mà không hay mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

***

Hôm nay ngày giỗ của bốn người trong gia đình ông. Ông gọi bà dậy từ tang tảng sáng để bà nấu cho ông nồi xôi gấc. Bà mừng thầm trong lòng, trách yêu ông : 

- Cái ông này, bữa nay con Mến với thằng Kangmin về sao không báo tui từ hôm qua, định cho tui bất ngờ hả?

- À... ừ..., tui cũng mong gặp hai mẹ con nó như bà nên...

Bà vo gạo rồi nhờ ông lọc gấc. Nồi xôi chẳng mấy chốc mà dậy mùi. Bí quyết nấu xôi của bà bao năm chẳng ai biết được.

Ông lấy xe chở bà ra nghĩa địa. Phải nói cho bà biết thôi, chứ giấu hoài biết đến bao giờ ông mới thôi dằn vặt. Nghĩa địa những ngày này đông người quá. Bà ngồi sau xe ông, háo hức để gặp con gái mình. Có đâu hay, ông đợi ngày này cũng từ lâu lắm, có thua gì bà...


Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 222
Đã truy cập: 295603