TRANG THƠ - BÁO HẠ LONG SỐ 634

21/09/2021 08:31

“Thi ca là một tôn giáo không kỳ vọng”.

(Jean cocTeau)

Bến cá. Tranh bột màu của Bùi Quang Vinh


Cuộc di cư thời đại

Dương Phượng Toại

Những đứa trẻ ẵm trong lòng mẹ
Những bào thai trong bụng những người mẹ
Những con chó nằm trong lòng đứa trẻ
Những quyển sách cũng trong tay đứa trẻ
Những người mẹ ôm chặt lấy con mình
Những người chồng ghì chắc lấy vợ mình
Những đứa con ôm chặt cha mẹ mình
Bắt đầu từ Sài Gòn
Tốc hành trên xe máy
Mưa chan nắng cháy
Cuộc hành hương không kịp vuốt mặt
Ngược về phương Bắc
Nơi ấy là nguồn cội quê hương!
Họ đã đi dọc chiều dài đất nước
Hành phương Nam kiếm sống nuôi thân
Nuôi gia đình mình
Nuôi ngọn lửa xóm láng
Nuôi nghĩa tình cao cả non sông...
Họ tản cư giữa ánh hừng đông
Theo nhau đi dưới ráng chiều dữ dội
Hành trang là tiếng nói
Không một thanh gươm
Chạy loài giặc vô hình trong bóng tối.
Dịch Covid loang nhanh đám cháy
Liếm vào những ngôi nhà tầng thấp tầng cao
Liếm vào những thảo nguyên, những cánh rừng
Mang đám mây tử thần không khói lửa
Xồng xộc sau lưng!...
Thế gian vẫn ầm vang vó ngựa
Thảo dân hành quân dằng dặc đường dài
Gánh những cuộc binh đao oằn nặng đôi vai
Những trận mưa bom những làn bão đạn
Những cơn dịch dã thiên tai
Họ đang ngẩng đầu đi vào lịch sử...

 

Ngôi sao thức

Thi Nga

Không phải màn hình mỏng
màn hình vuông
Rõ mồn một trên màn hình siêu nghĩ
Đời càng cũ thước phim càng tỉ mỉ
Chợt ngắt khi gió động ngoài hiên
Những thần sống lao như tên
rồi tắt lịm
Những bàn chân rầm rầm tưởng chừng núi chuyển
Sau đợt tấn công chỉ còn lại hàng ngang
Chồng chất thương đau
Kẻ tham vọng giàn trầu leo chẳng tới
Giẫm nát đôi bờ xanh cả những non mầm
Lòng thiếu phụ chiều rộng
Khắc khoải chiều dài
Thăm thẳm bến chờ
Những phận người ít ngọt nhiều cay
Tưởng như đã ăn may
Kẻ rắp tâm vấy lên tác phẩm
lẽ ra hoàn hảo
Thứ màu(*) không được phép ở trong tranh
Bao năm vần xoay
cây mới bậu lên rào
Lại có kẻ rập rình muốn nhổ
Có ngôi sao đêm đêm không ngủ
những thước phim
tời trong gan ruột tời ra...
-------------------
(*) Chất đioxin

 

 Ngày

Phạm Hồng Phin

Có một ngày tên là mãi mãi
Mãi mãi non thiêng lối cũ rụng chiều
Có một ngày, có một ngày tôi kể...
Ngày ấy là cha, ngày ấy là mẹ
Và với em, ngày ấy là anh

 

Gặp chiều ở ngã ba sông

Phạm Hồng Nhật 

Gặp chiều ở ngã ba sông
chân co chân duỗi mệt không muốn về
cây cau khóm chuối hàng tre
bủa vây mục rỗng con đê lở bồi
Gặp chiều ở ngã ba tôi
vắng thưa khoảng trống kiếp người dở dang
dãi dầu một nắng hai sương
một hoàng hôn cũ một thương nhớ dài
Nơi em chiều vắng đang gày
rừng thưa trút nắng cây đày đọa thân
ngôi buồn vun vén ngày xuân
một mình để lại vạn lần mơ hoa
Gặp chiều giờ ngọ đang trưa
lấm lem như kẻ cày bừa đổi công
dở người cõng gió đi vòng
đêm đen nhào lộn chiều cong cả chiều.


Nhớ đất mỏ

Nguyễn Quốc Lập

Mình về thao thức... vàng đen
Hạ Long đảo nổi đảo chìm ước mơ
Bồng bềnh hương núi Bài Thơ
Nhớ người anh dũng phất cờ năm xưa
Bến phà Bãi Cháy nắng mưa
Mặc bom nổ vẫn thoi đưa khách phà
Hoàng hôn tím biếc đảo xa
Hòn Gai suối chảy than ra hôn tầu
Than đi bốn biển năm châu
Vấn vương Cẩm Phả con tầu xa khơi
Cửa Ông cầu phật, lậy trời
Ai mơ biển biếc đầy vơi an bình
Đất lành, biển bạc đa tình
Sống trong mưa bụi trắng xinh ngọc ngà
Em công nhân mỏ quê ta
Hẹn nhau tắm ánh trăng ngà đêm nay!
Mỏ vàng đen biển gió bay
Lửa nung nỗi nhớ gió xoay chiều hè
Làm than mưa nắng se se
Nhớ thương khao khát tìm về bên nhau!

 

Người lính và đường biên

 Bùi Khắc Trực

Đôi chân anh rảo bước
Nơi cột mốc đường biên
Với hành trang người lính
Đâu quản ngày và đêm
Để Tổ quốc bình yên
Anh vo tròn nỗi nhớ
Giữa hai đầu cách trở
Mẹ hiền và người thương
Nếu em lên biên giới
Giữa mùa hoa sim nở
Em càng yêu màu tím
Tím mãi màu thuỷ chung
Vì anh là người lính
Anh đi ngàn vạn bước
Nối liền từng cột mốc.



Gửi ý kiến phản hồi

Tìm kiếm theo chuyên mục - nội dung - ngày tháng

Tin Nóng
Tin tiêu điểm

Lịch công tác trống

Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 186
Đã truy cập: 505681