|
Sống như lời Bác
LÊ DUY THÁI Kính tặng các bạn thương binh là văn nghệ sĩ
Thương tật hạng một trên bốn Tuổi tác bảy chín, tám mươi Xuất bản năm, sáu tiểu thuyết In chục truyện ngắn, truyện dài Viết ngàn câu thơ chiến trận Nhớ thương đồng đội khôn nguôi!... Già làm việc già theo Bác Sắt son tạc dạ một lời: “Thương binh tàn nhưng không phế” (*) Trọn đời có ích cho đời Dọn cỏ trồng hoa nhặt rác Vui cùng con cháu bạn bầu Sống đẹp mai đi đường đẹp “Bên kia trăng gió thênh thang” (**) Sen rung hạt hương ủ đất Luân hồi thơm những mùa sen... ----------------------- (*) Lời Bác Hồ (**) Thơ Thiền sư Pháp Loa
Mùa thu của mẹ, mùa thu của con
NGUYỄN THỊ NGUYỆT
Trời thu trong xanh, mắt con trong veo Ríu ran trong tay mẹ đến trường ngày khai giảng Niềm hạnh phúc tưởng như đơn giản Nhưng con à, rất khó đấy - biết không? Mưa rào thoảng qua và xuất hiện cầu vồng Rồi mây trắng, nắng vàng lại kéo về náo nức Yêu thật yêu những ánh nhìn tròn xoe háo hức Mẹ thấy lòng mình cũng nhẹ như mây... Tháng Chín dịu dàng và đẹp hơn trong sáng nay Mùa thu cùng con lật trang sách mới Lời hát rộn ràng, cờ hoa phấp phới Thầy cô ân cần đón những bước chân ngoan. Mùa thu của mẹ, mùa thu của con Là những ngọt lành mẹ giữ cùng năm tháng Mùa thu mẹ đưa con đến trường ngày khai giảng Có nắng, có mưa, có cả sắc cầu vồng Có cả nụ cười và những ước mong...!
Rượu sim
NGUYỄN TIẾN THU
Trập trùng bóng núi chiều thu Vẳng nghe điểm tiếng chim gù cuối nương Xa xa thấp thoáng bên đường Bóng chiều thiếu nữ đội sương lưng gùi Mênh mang sim tím hương đồi Ơn ai ấp ủ một thời men say Chắt chiu từng tháng, từng ngày Giọt thương, giọt nhớ, giọt cay, giọt nồng Hương sim thắm má đượm lòng Vui xuân chúc chén rượu hồng thêm xuân.

|
Mùa thu đi qua
VŨ KHIÊM
Mùa thu đi qua giông bão Nước và lửa cuốn ruộng rừng nhà cửa Đất đá lấp vùi Lòng đau xót khôn nguôi Ta đã qua mùa cách mạng năm xưa Dân tộc phá xích xiềng giành tự do độc lập Mỗi khi vượt khó khăn, đánh đuổi quân xâm lược Lại hiện về một mùa thu thiêng liêng Đất nước mấy nghìn năm vẹn nguyên Ta lớn lên cùng mùa thu Tổ quốc Bây giờ có bao nhiêu thử thách Dữ dội thiên nhiên Lan tràn bệnh dịch Và bao kẻ bất lương tham tàn bạo ngược Chúng làm sao ngăn được Ý chí niềm tin dân tộc Hướng tới ngày mai Những mất mát đau thương Nén thành sức vươn mạnh mẽ Dựng mở cửa nhà bản làng hầm mỏ Gìn giữ tấm lòng nhân nghĩa bao dung Trời lại xanh trong bước trẻ tới trường Mùa thu cao hơn trên những con đường Ta đã nghe đất trời sông biển Nắng gió lành rừng núi ruộng nương Bao bến bãi những con tàu đợi chuyến Nhộn nhịp đêm ngày hướng các đại dương.
Thu như người tình xa
TRẦN ĐÌNH NHÂN
Thu vương như người tình phương xa Sầu mang mang mưa rây Câu thơ heo may chờ mây ngang qua Không gian theo dòng lang thang đâu đây Người tình như mây rời đi phương nào Chùng chình sương giăng bao nhiêu xôn xao Mưa dây dòng dòng dầm hương hoa rơi Chìm vào trong mơ nhòe vào trăng sao Ai buồn vương ai rằng sầu chơi vơi Buồn trông mưa sa tình xa không về Ơi nào chờ trông chiều giăng đầy trời Hoa rơi, chiều rơi, mưa dai lê thê Người tình như hơi thu, hơi thu vương thầm Lang thang xa mờ chân ngày say say Vàng xanh trong veo câu thơ rì rầm Trầm trầm hơi may thu bày hây hây.
Bên nhau điệu soóng cọ
HÀ NGỌC HOÀNG
Mặc áo xanh đi hội Xếp khăn vấn đội đầu Kiếm tìm một hồi lâu Mồ hôi rơi nền đất Mắt em nhìn trong vắt Lửa tình làm say men Yêu em thầm để bụng Hát Soóng Cọ nên quen Cùng ăn xôi ngũ sắc Hương lá dứa thơm lừng Thương anh thầm để bụng Bỏ mệt nhọc sau lưng Anh đánh quay, đẩy gậy Em bắn nỏ, kéo co Các trận em đều thắng Cùng ăn bánh Cốc Mò Em cô gái Sán Chỉ Đợi anh và đợi anh Hẹn hò bên bờ suối Thêu mối tình trong tranh.
|